*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Cậu tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trong bệnh viện, mùi thuốc xác trùng nồng nặc làm cậu thức giấc. Lần thứ 2 cậu vào đây, trên mặt không có biểu cảm bất ngờ nào cả. Hắn đột nhiên mở cửa bước vào nhìn cậu thật lâu rồi bảo:
- Mạng cậu cũng thật lớn, yên tâm tôi không để cho cậu chết đến khi cậu giao hết tất cả tài liệu cậu dùng để uy hiếp tôi ra đâu......... Hahaha
Tôi thấy cậu chỉ nở 1 nụ cười nhạt không hề nói gì cả. Cũng là nụ cười đó, lần đầu tiên tôi thấy cậu cười cũng như vậy. Nụ cười không tươi, hòa cùng hương vị nhàn nhạt của đôi môi, khiến ai nhìn thấy đều say mê nó. Nó dịu dàng nhưng mang đầy tâm sự, chất chứa đầy nổi buồn lẫn quá khứ bi ai.
Hắn nhất thời ngây ngốc trước nụ cười của cậu. Lặng một hồi hắn lại nhanh như chớp tiến đến siết chặt cầm của cậu:
- Kĩ nam, một kỉ nam như cậu có rư cách để cười? Đồ dơ bẩn, đê tiện như cậu nói thật thì không xứng đáng sống trên thế giới này. Cậu tưởng ép tôi kết hôn với cậu thì cậu sẽ có được tất cả sao? Hahaha nực cười! Kĩ nam vẫn mãi mãi là kĩ nam. Sủng vật vẫn mãi mãi là sủng vật không thể nào trở thành phượng hoàng được đâu.
Buôn mạnh cầm cậu ra hắn tức tối đi ra khỏi phòng. Còn cậu chỉ nhắm chặt đôi mắt mà khẽ rơi 1 giọt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2928/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.