*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thời gian trôi nhanh thật, mới đây trời đã sáng rồi. Tiểu Bạch nằm yên tĩnh trên giường bệnh mở mắt nhìn lên tần nhà để cho các bác sĩ y tá kiểm tra 1 lần trước khi bỏ đứa bé.
Tại sao cậu lại bình tĩnh được như vậy? Không phải lúc này cậu nên quấy quá gào thét để giữ lại con của mình sao?
Thao tác kiểm tra xong thì cậu được chuyển qua 1 băng ca để tiện đưa đến phòng mổ. Tôi có để ý, tiểu Bạch lúc đó đã lặng lẽ rơi 1 giọt nước mắt. Dù là nhỏ thôi dù là chỉ 1 giọt nước mắt thôi, nhưng sao tim tôi lại đau như vậy? Tôi cảm nhận được sự đau khổ bi ai của cậu lúc này, thật đáng thương ?.
Lâm Minh! Anh ta đứng ở phía cửa phòng. Mặt mũi lạnh lùng đến phát run, tôi không biết được lúc này anh ta bây giờ đang nghĩ điều gì. Nhìn chầm chầm về phía cậu giọng nói bình thản: "nhanh lên, tôi còn phải làm việc" [Móe cái thèn chó này ?]
Cậu nhíu hàng mi dường như đang muốn khóc òa lên để không cảm thấy tủi thân đau khổ. Bác sĩ đưa cậu từ phòng bệnh vào phòng mổ sắc mặt cậu vẫn gầy gò như vậy, thật ra cậu rất đẹp nhưng vì cậu sợ cái đẹp đó sẽ khiến mọi người muốn giẫm đạp mình nên che lại vẻ đẹp đó bằng 1 mái tóc dài phủ cả mắt.
- Bác sĩ đừng dùng thuốc mê, tôi muốn cảm nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2923/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.