*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tôi thức dậy trong trạng đau nhức khắp người, nhìn xung quanh tôi thấy 1 mãng màu trắng toát. Không lẽ tôi chết rồi sao? Vội vàng đưa tay xuống bụng tôi vẫn còn cảm nhận được đứa bé đang tồn tại, lòng vui mừng. Tôi mừng đến nổi rơi nước mắt khi biết thai nhi trong bụng của tôi vẫn còn.
Tiếng cửa mở ra, anh chậm rãi bước vào lúc này tôi mới biết là mình đang nằm trong bệnh viện. Cố gắng quay mặt sang phía anh gượng cười. Anh ghét nước mắt và không thích ai khóc trước mặt mình đó là lí do dù đau dù uất ức thế nào tôi cũng không rơi nước mắt trước anh.
- Đứa bé? Nó là của ai?
Tôi trừng mắt nhạc nhiên (anh đã biết rồi ư? Chết rồi)
- Nó là con của tôi với người khác không liên quan anh.
- Xác nghiệm DNA của nó trùng khớp với của tôi cậu còn dám mạnh miệng (anh tiếng đến bóp chặt cầm của tôi, nghiến răng nói)
- Tôi sẽ rời khỏi tự do cho đứa bé anh không cần chịu trách nhiệm.
- PHÁ - NÓ - ĐI
Từng từ phát ra từ miệng anh khiến tim tôi tan nát. Tôi nhắm mắt vờ ngủ chờ a ra ngoài mới dám nức nở khóc lên. [ cũng phải mình không lo được cho đứa bé, nó sinh ra sẽ bị xem thường, bạn bè chọc ghẹo]
Buổi chiều tôi đồng ý với anh phá bỏ đứa bé, nói ra từ đồng ý sao lòng tôi đau như ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2922/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.