*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
"Này tỉnh mộng lại đi, không được phép nuôi hy vọng biết không? Cậu chỉ là 1 kỹ nam toàn thân dơ bẩn được Lâm mua về để dùng như dụng cụ phát tiết mà thôi! Đứa con cũng sẽ không tồn tại được lâu nữa rồi, chỉ mong rằng sau khi chết cậu sẽ được mai táng ở quê nhà cạnh mộ mẹ của cậu."
Hôm nay là sinh nhật của hắn, cậu đã rất vất vả đi làm thêm kiếm tiền để chuẩn bị quà cho ngày này, nhưng mà hiện tại của đang ở bệnh viện nên đành phải xin nữ y tá ra ngoài giúp cậu mua món quà đó. Nếu đứng ở phía Lâm mà nói thì món quà đó không đáng là gì cả nó rất bé nhỏ, nhưng với cậu là cả một đại lễ một khối gia tài lớn mà vất vả nhiều năm mới có được.
- Lâm này, hôm nay là sinh nhật của anh, anh có thể nhận nó không?
Hắn dường như không còn như hôm trước nữa, thật lạnh lùng. Lạnh lùng nhếch môi, lạnh lùng nhận quà, lạnh lùng xé nát giấy gói quà rồi lại lạnh lùng vứt món quà đó vào xịt rác. "Quà của một thằng kỉ nam như cậu tôi nhận cũng chỉ bẩn tay" thật tàn nhẫn quá! Tâm cậu bỗng nhói đau, khó thở đến dữ dội, có lẽ bây giờ cậu nên khóc òa 1 trận thật lớn? Không, hắn sẽ không vui đâu hắn không thích nhìn cậu không chút nào cả! Cậu đã chọn cách cười? Trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2286084/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.