*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nhật kí của Bạch Phàm
Ngày ruồi tháng muỗi năm bọ xít
Mệt quá! Lâm Minh à có lẽ em sắp chết rồi đó anh không thể nào cho em 1 chút gì gọi là hạnh phúc được không? Không phải bác sĩ đã nói với anh là cơ thể em rất yếu rồi à? Em sắp đi rồi đó nếu anh còn liên tục đánh em như vậy thì em sẽ thật sự ra đi, anh sẽ không còn được thấy em nữa đâu! Vậy cho nên làm ơn hãy trân trọng em 1 chút đi.
Em biết bản thân là kỉ nam thì không có quyền được yêu cũng không đáng để được trân trọng, nhưng mà em hình như quá tham lam đi em vẫn muốn anh thương em 1 chút, quan tâm em 1 chút. Chỉ cần 1 ngày thôi dù chỉ là 1 ngày ngắn ngủi em cũng đã mãn nguyện rồi. Em có thể lấy hết thời gian còn lại của mình để đổi lấy 1 ngày như vậy không?
Em thấy anh cười với cô ấy, thấy anh lo lắng chăm sóc cho cô ấy, thấy anh chỉ vì 1 chút vết thương của cô ấy mà sẵn sàng giết đi em! Đáng lẽ em nên vui vẻ chúc phúc cho anh mới phải, đánh lẽ em nên mừng vì anh đã tìm được nữa còn lại mới phải! Nhưng em.....em không làm được em không cao thượng đến vậy đâu! Em đau lắm rất đau, tim em nó cứ quặn thắt lại từng cơn vậy!
Em mất đi 2 đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2286083/chuong-24-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.