*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Mày ăn đồ của tao uống nước của tao rồi nằm không thế này rốt cuộc có biết xấu hổ không hả? Muốn tiếp tục ăn uống thì phải làm việc, tao tìm vài người đàn ông cho mày vừa thỏa mãn mày vừa có tiền vừa để mày không dám mơ tưởng đến Lâm Minh của tao nữa. Thế nào?
- Được vậy phiền cô rồi.
"Đồ dơ bẩn" cô ta rời khỏi phòng trên môi cậu vẫn lại tiếp tục mỉm cười. Không biết là vì quá đau khổ sợ hãi hay là vì biết mình sắp được giải thoát đây. Chân cũng đã gãy rồi, bây giờ mắt cũng không còn nữa, cũng không thể đi làm thêm kiếm tiền nuôi bản thân, "thôi thì cứ làm như vậy, dù sau bản thân là kĩ nam vốn đã bẩn sẵn rồi có gì phải nhục nhã nữa? "
Cậu giơ tay mò mò về phía tủ cạnh giường kéo ngăn đầu tiên mở ra lấy từ trong đó 1 chiếc hộp cũ kĩ. Thì ra đó chính là di vật của mẹ cậu để lại, vài bức ảnh chụp siêu âm 2 đứa con của cậu và cuối cùng sót lại chính là 1 lắc chân bạc tinh xảo. Cậu loay hoay tìm kiếm cái lắc chân trong hộp rồi cầm lên cười cười.
- Cái lắc chân này là món quà duy nhất anh tặng cho em đó anh có biết không? Nhưng mà điều đáng tiếc duy nhất là nó không hoàn toàn thuộc về em, anh có phải định dùng nó để
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2286079/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.