*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Lúc trước ở Bar 1 đêm cao nhất cậu chỉ cần tiếp 3 4 vị khách là đủ, nhưng hậu quả sau đó lại phải ở trên giường hết 1 tuần mới miễn cưỡng tiếp tục làm việc. Bây giờ một đêm tận hơn 5 6 người? Cơ thể này liệu còn chịu đựng được sự dày vò tàn ác kia bao lâu đây? Gia đình quay lưng với cậu, xã hội kia cũng vô tình với cậu, bám víu chút sức nhỏ vào hắn thì lại bị hắn vô tâm bỏ mặt hắt hủi, thậm chí còn sỉ vả đánh đập. Đời này sống như vậy đã đủ chưa?
Hôn mê bao nhiêu lâu? Tỉnh dậy rồi lại thiếp đi bao nhiêu ngày liệu có ai còn để ý? Cơ thể như một ngón nến nhỏ đối mặt với gió mà dần dần tàn lụi đi liệu ai thấy? Sau bao nhiêu chuyện, tất cả hy sinh của cậu tất cả bất hạnh của cậu được đền đáp là gì đây?? Chính là cô đơn, sự cô đơn trong tâm hồn lẫn thể xác. Buồn thật nhưng cũng vui thật! Buồn vì số phận đã ghiền nát cậu, buồn vì ông trời đã bỏ qua cậu. Vui vì trên đời vẫn có 1 tình yêu mù quáng, vui vì sự mù quáng kia bây giờ cũng đã sắp kết thúc.
Hôm nay, ngày hắn rạng rỡ cầm tay cô dâu lên lễ đường, ngày hắn và cô được mọi người hò reo khen ngợi, không khí náo nhiệt cảm giác hạnh phúc như muốn phá vỡ cả giáo đường. Thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-toi-co-the-chon-cuoc-doi/2286076/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.