32.
“Cô không sao chứ?”
Vừa xuống máy bay, tôi đã chạy nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.
Tôi bị say máy bay, vì vậy dù có ra nước ngoài thì tôi cũng rất ít khi ra ngoài, nói gì đến chuyện yêu đương, ngay cả xã giao cũng rất ít.
Tôi xua tay: “Tôi không sao, cảm ơn đã quan tâm.”
Tôi kéo hành lý ra khỏi sân bay, đứng bên đường chật vật cả buổi vẫn không hiểu được cách dùng của phần mềm đặt xe trong nước.
“Bíp bíp...”
Một chiếc xe taxi lái đến.
Tôi đang bực dọc nên bước thẳng vào xe luôn.
“Đi đâu?”
“Tòa cao ốc của tập đoàn Từ thị... Anh biết đường chứ?”
33.
Bởi vì say máy bay nên cả đoạn đường tôi luôn nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi chỉ nhớ lúc lên xe thì thấy trong xe có một cành hồng trắng.
Điều này khiến tôi vô thức quan sát người tài xế thông qua gương chiếu hậu.
Hình như người này còn rất trẻ, đầu đội mũ lưỡi trai màu đen, khẩu trang cũng màu đen nốt. Tài xế là người kiệm lời, ngoài câu chào hỏi đầu tiên thì nãy giờ chưa hề lên tiếng một lần nào nữa.
Tôi nhắm lại, dựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.
Mãi đến khi chiếc xe dừng lại thì tôi mới mở mắt ra, bên tai chẳng còn tiếng xe cộ ầm ĩ trước đó nữa.
Tim tôi như hẫng mất một nhịp.
Chẳng biết sao lại thấy khung cảnh ngoài xe rất đỗi quen thuộc.
Vùng ngoại ô, biệt thự lớn, sân sau là sân golf rộng rãi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-khong-la-chi-em-chang-can-ai-ca/3328158/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.