9.
Thành thật mà nói thì Từ Cẩm An là một đứa trẻ rất biết giả vờ.
Từ nhỏ đến lớn, cậu vẫn luôn là con ngoan trò giỏi, đến thầy cô và bạn bè cũng phải khen không dứt lời, thường được miêu tả bằng những từ ngữ như “lịch sự” hay “trưởng thành chín chắn”.
Cho dù chú rắn độc nhỏ này có không ưa ai, hay cắn ai làm họ trúng độc, thì cũng chưa từng bị ai phát hiện.
Nhưng vụ việc lần này lại là một chuyện khác.
“Sao em lại đánh nhau với bạn cùng lớp?”
Trong văn phòng chỉ có mỗi Từ Cẩm An đứng đó, còn người bạn cùng lớp của cậu đã được đưa đến bệnh viện. Tôi đã được xem hình của người đó, mặt mũi bầm dập, những vết thương trên người trông còn đáng sợ hơn.
Nhìn thôi cũng biết người ra tay đã ra toàn đòn chí mạng.
Giáo viên chủ nhiệm đột nhiên đập bàn: “Em có biết là nếu mình đánh mạnh hơn chút nữa thì đã có án mạng xảy ra không hả!”
Từ Cẩm An vẫn đứng im bất động, chỉ có gương mặt vô cảm là liên tục liên mắt nhìn tôi.
Nhưng ánh mắt ấy, không hiểu sao lại rất đáng sợ.
Đó là một ánh mắt mà tôi chưa nhìn thấy bao giờ. Được copy 𝙩ại ﹛ 𝘛𝒓ù𝓂𝘛𝒓𝓾yện.V𝙽 ﹜
Giáo viên chủ nhiệm vẫn tiếp tục nổi giận.
Nhưng ngay giây sau, tôi đã đứng lên, hành động nhanh hơn não: “Thầy giáo à, để tôi và em ấy nói chuyện riêng một chút nhé.”
“Chuyện này nhất định là có uẩn khúc gì đó. Từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-khong-la-chi-em-chang-can-ai-ca/3328153/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.