"Được, cậu nói đi, cái gì cũng được." Giọng nói của Khương Nặc trầm thấp ôn hoà.
"Tôi muốn ăn mì cậu nấu." Thu Diệc Diệu đáp.
Bên kia điện thoại dường như là sửng sốt một chút, rất nhanh đã bảo, "Vậy cậu tới nhà của tôi đi."
Dạo gần đây Khương Phong Hoa lại thường xuyên không thấy mặt, đoán chừng là ông ấy tiếp tục đi đến nhà của đám hồ bằng cẩu hữu kia để đánh bài, chỉ cần ông ta không mang những người đó về nhà chơi bài thì Khương Nặc cũng lười đi quản.
Khương Phong Hoa vẫn luôn như thế, thường xuyên có một khoảng thời gian ông ta trầm mê đánh bài, gửi hy vọng vào cờ bạc để trở thành người có tiền. Sau khi thua sạch thì lại ở nhà một thời gian, cả ngày không biết giở trò gì, nói là muốn dựa vào hai bàn tay trắng để làm giàu – tuy rằng chẳng có ngoại lệ, cuối cùng phần lớn thời gian đều là nằm ở trên giường ảo tưởng.
Thu Diệc Diệu nhấn vào định vị mà Khương Nặc gửi để tới nhà của hắn, cậu thấy Khương Nặc bung dù đứng chờ cậu ở bên dưới đèn đường.
Nơi Khương Nặc ở không được xem là một khu dân cư mà là một nhóm nhà dân vừa thấp vừa cũ nát. Đa phần con đường đều khá tối, cách một đoạn mới có một cái đèn đường, mặt đường cũng không quá bằng phẳng, vừa rồi Thu Diệc Diệu rất nhiều lần không chú ý nên một chân dẫm vào vũng nước, cũng may là mặt giày của cậu không bị dính bẩn.
Trông thấy Thu Diệc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-con-khong-chiu-thua-thi-cau-cong-that-day/2912690/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.