"Mày là ai?" Tên lớn giọng ngoài cửa không chút khách khí, hỏi ngược lại.
"Tôi? Người qua đường thôi." Sắc mặt của Thu Diệc Diệu không thay đổi, khí thế áp bức tới mười phần, những thứ này đều là do cậu rèn luyện được qua mỗi lần đánh nhau.
"Người qua đường? Người qua đường rảnh rỗi đến mức không có việc gì làm à? Cút được bao xa thì cút, nếu không khi bị đánh thì mày chẳng còn là người qua đường nữa đâu." Tên to giọng kia cứng rắn nói.
Khương Nặc thầm rùng mình, đang định đi mở cửa không ngờ lại bị Khương Phong Hoa mạnh mẽ đè lại. Hắn quay đầu nhìn ông ta, sắc mặt của Khương Phong Hoa tái nhợt, tư thế hèn mọn cầu xin hắn, "Bé Nặc, đừng mở cửa, bọn họ sẽ đánh ba..."
"Ha, đám các người có thể thử xem rốt cuộc là ai đánh ai. Thêm nữa, vừa rồi ở dưới tầng tôi đã tiện tay gọi cho 110, bây giờ chắc là sắp tới rồi nhỉ?" Thu Diệc Diệu đưa tay nhìn đồng hồ.
"Mày!" Tên lớn giọng đang định xông lên đánh người thì bị kẻ ở bên cạnh giữ lại.
"Đại ca, anh không nghe thấy nó nói sao, nó báo cảnh sát rồi. Chúng ta vẫn nên rút trước đi.. " Kẻ này nhìn dáng vẻ của Thu Diệc Diệu, trực giác mách bảo đây cũng không phải là người dễ chọc.
"Cảnh sát tới thì tới, tao sợ cái rắm!" Tên to giọng lại nói.
"Nếu lỡ như bị tụi nó điều tra ra được ghi chép đánh bạc của anh thì không tốt đâu..." Người kia tiếp tục khuyên bảo.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/neu-con-khong-chiu-thua-thi-cau-cong-that-day/2912686/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.