Trong phòng, Minh Nhật và Hỉ Chúc ngồi xếp bằng đối diện nhau. Mặt Minh Nhật đầy mồ hôi, từng đợt khói trắng từ đỉnh đầu Hỉ Chúc bốc lên, nhưng sắc mặt Minh Nhật hết sức khó coi, bởi vì y cảm thấy độc của Hỉ Chúc đã không thể bài trừ hết, cần phải tìm được giải d.ư.ợ.c chính xác mới có thể giúp Hỉ Chúc phát ra âm thanh. Minh Nhật dùng sức đẩy, Hỉ Chúc hộc ra một ngụm m.á.u đen. Minh Nhật bế Hỉ Chúc đặt lên giường, lau đi vết m.á.u ở khóe miệng, đắp chăn cẩn thận cho cô rồi ra khỏi phòng.
Y thấy vợ chồng Tư Mã đang uống trà ở ngoài vườn, Minh Nhật bước lên chào hỏi, "Hai vị đến đây có chuyện gì sao?" Minh Nhật ngồi xuống đối diện họ.
"Hỉ Chúc cô nương thế nào rồi?" Thượng Quan Yến hỏi.
"Mạng thì bảo toàn được, nhưng có lẽ tạm thời không thể lên tiếng." Minh Nhật uể oải trả lời.
"Ai cũng có thể cứu được, bệnh tình của Hỉ Chúc cô nương nhất định có cách chữa." Thượng Quan Yến an ủi. "Nếu có việc gì cần chúng ta giúp đỡ, cứ nói thẳng." Tư Mã Gió Mạnh tiếp lời.
"Thật ra ta có một việc muốn nhờ hai vị giúp đỡ, xin nhị vị điều tra giúp ta về lai lịch của Hạ Hầu Vấn, cũng như tung tích của Ngũ Độc Đồng Tử." Âu Dương Minh Nhật nói.
"Được." Hai người đồng thanh gật đầu.
"Hai người ngàn vạn lần phải cẩn thận." Minh Nhật dặn dò.
Hai người gật đầu rồi cùng nhau rời khỏi Âu Dương sơn trang. Trời bắt đầu tối, Hỉ Chúc chậm rãi tỉnh lại, lại chạy ra
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300549/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.