"Như vậy có thể phun hết những thứ không tốt ra, người sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn. Chúng ta ra ngoài đi dạo đi!" Hỉ Chúc quay đầu lại nói với Minh Nhật ở phía sau.
"Ừ." Minh Nhật gật đầu.
Hai người song song bước đi trên đường, không ai nói gì. Hỉ Chúc nhìn ngắm những người qua lại, Minh Nhật nhìn cô, không biết cô đang nghĩ gì. Ngay cả tâm tư của kẻ địch y cũng có thể đoán ra, nhưng vì sao đối với cô gái ngây thơ trước mắt này, y lại không thể đoán được một chút nào? Đối mặt với tổn thương như vậy, cô ấy lại có thể chỉ dùng một hơi thở để bỏ qua, hoặc là giấu nỗi đau sâu kín trong lòng, không cho ai phát hiện.
Mải suy nghĩ, y bất giác bị một người đi đường va phải, thân mình hơi nghiêng. Người kia vội vàng xin lỗi. Minh Nhật chỉnh lại vạt áo, quay đầu lại nhìn Hỉ Chúc, nhưng không thấy bóng dáng cô đâu. Minh Nhật nhìn xung quanh cũng không thấy, trong lòng có chút sốt ruột, chẳng lẽ lại bị người bắt đi? "Hỉ Chúc, ngươi ở đâu?" Minh Nhật lớn tiếng hỏi, hoàn toàn không màng đến phong thái quân tử.
"Kêu cái gì thế? Ta vừa rồi thấy cái túi thơm kia đẹp quá nên đến xem." Hỉ Chúc từ đằng xa chạy tới, nhìn vẻ mặt lo lắng của Minh Nhật.
"Về sau không được chạy lung tung." Minh Nhật trách mắng.
"Biết rồi. Sao ngươi không đi quản quản Tư Mã phu nhân của ngươi đi kìa." Hỉ Chúc liếc xéo y một cái nói.
"Nàng làm sao vậy?" Minh Nhật tò mò hỏi.
"Ta vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nen-hong-nho-le-tich-mich-tham-coc/5300548/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.