Ánh mặt trời sáng sớm ấm áp chiếu vào căn phòng còn đang chìm trong giấc ngủ. Một người trên giường vươn ra một cánh tay, nhu nhu tóc người bên cạnh nhẹ nhàng nói:” Đại thúc, sớm”
Vưu Lạc nhìn người nằm trong lòng mình ngủ say sưa không tự giác nở nụ cười, cúi đầu hôn lên mái tóc mềm mại. Nhẹ nhàng đem cánh tay để dưới đầu người kia rút ra lại cẩn thận rời giường, đem chăn đắp thật tốt cho hắn, mặc vào bộ quần áo thoải mái ở nhà nhẹ nhàng mở cửa đi ra ngoài lại nhẹ nhàng đem cửa đóng lại
Vưu Lạc biết thân thể Lý Mộc Nhất không phải đặc biệt tốt, tuy rằng không có bệnh nặng gì nhưng từ lúc tuổi còn nhỏ đã làm nhiều việc như vậy, còn không ăn uống đầy đủ, trực tiếp làm cho thân thể gầy gò. Vưu Lạc nghĩ nhất định phải nghĩ biện pháp đem hắn chăm cho béo lên một chút, tuy rằng hiện tại ôm lấy thực dễ dàng bởi hắn thật sự rất nhẹ nhưng trên người có chút thịt vẫn tốt hơn, hắn thích cảm giác mềm mềm, giồng như mái tóc mềm của đại thúc
Vưu Lạc xay một mẻ sữa đậu nành, nấu hai cái trứng chim, lại nướng vài miếng bánh mỳ lúa mạch, nhìn bữa sáng chính mình vì đại thúc mà chuẩn bị, gật gật đầu, dinh dưỡng coi như đầy đủ
Khi Lý Mộc Nhất tỉnh ngủ, hướng bên cạnh sờ soạng phát hiện bên người đã không có ai nhưng vẫn còn độ ấm, hẳn là thời gian dậy cũng không lâu đi.
Hắn rời giường, mở cửa nhìn thấy Vưu Lạc đứng bên bàn ăn, ánh sáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-dai-thuc/1213984/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.