*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Vưu Lạc nhìn đại thúc không biết đang suy nghĩ cái gì đến xuất thần, cúi đầu hỏi:” Suy nghĩ cái gì vậy?”
Lý Mộc vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy hình ảnh chính mình trong mắt Vưu Lạc quả nhiên người này chính là hạnh phúc của mình, hắn nhẹ nhàng lắc lắc đầu:” Không nghĩ gì cả”
Vưu Lạc chọn mi, nếu đại thúc không muốn nói vậy thì không nên hỏi hắn, chính mình một bên lấy quần áo mặc vào cho Lý Mộc, đem người ôm chặt lấy nhấc lên, Lý Mộc Nhất thất kinh:” Ta….ta không sao, tự ta có thể đi”
“Ta sẽ đau lòng” Vưu Lạc ôm Lý Mộc Nhất ra phòng khách, đem hắn để lên ghế cạnh bàn ăn,lấy cháo đã nấu xong để trước mặt hắn
“Đại thúc, mau ăn đi” Lý Mộc thấy bát cháo được nấu thật kĩ, mặt trên bỏ thêm chút dầu thông, mùi hương bay lên ngập mũi liền thấy thực thèm, từ tối hôm qua đến giờ cũng chưa có gì bỏ vào bụng hắn hiện tại thực đói, từng ngụm từng ngụm ăn hết bát cháo.
“Ăn rất ngon, không nghĩ tới tay nghề của ngươi tốt như vậy” Lý Mộc Nhất buông bát thật lòng tán thưởng
“Ngươi thích là tốt rồi, bất cứ khi nào muốn ăn ta đều có thể làm cho ngươi” Vưu Lạc vươn người về phía trước vươn đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm lên khóe miệng còn dính cháo của Lý Mộc Nhất, vừa lòng nhìn Lý Mộc Nhất mặt đỏ hồng, lại ở trên môi mổ nhẹ một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-dai-thuc/1213983/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.