*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trống ngực đập thình thình.
Tay lại theo bản năng duỗi ra ngoài, ấn xuống công tắc đèn ngay đầu giường, ngọn đèn ấm áp sáng lên một góc phòng, không quá chói nhưng cũng đủ để chiếu sáng.
Đầu óc vẫn đang loạn tứ tung, không hiểu sao lại để ý tới một tiếng kêu đau rất nhỏ của cô ở trong bóng tối ngoài kia.
Trì Trĩ Hàm đi đứng không thích nhìn đường, rất thường xuyên bị đụng vào góc bàn.
Trước khi bên ngoài cửa vang lên tiếng mở khóa mật mã, anh lặng lẽ kéo chăn xuống, chừa ra một khe nhỏ, nhìn xuyên qua lớp ánh sáng mờ mờ, xác nhận lại là đèn đã sáng.
Đúng lúc này thì cửa bị mở ra, ánh mặt trời bên ngoài chiếu vào khiến anh híp híp mắt, nhìn thấy đôi chân đang đi một đôi dép lê lông xù.
Nhanh chóng kéo chăn xuống, bóng tối vẫn là thứ cho anh cảm giác an toàn, nhưng anh lại đột nhiên cảm thấy trống rỗng.
Đầu óc lúc nãy đang kêu ù ù, bây giờ giống như bị ai đó đè xuống nút tắt âm.
Chỉ còn nghe được hết sức rõ ràng tiếng cô đóng cửa, kéo dép lê đi vào huyền quan, sau đó dừng lại.
“Ông mở đèn sao?” Giọng nói hơi cao lên, có vẻ vô cùng kinh ngạc và vui mừng, sau đó lại thấp giọng líu ríu: “Tốt quá!”
Ngón tay Tề Trình bất giác cong lại, hơi thở nhẹ nhàng, khép chặt mắt, lông mi xẹt qua mép chăn bông, ngưa ngứa.
Lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/85923/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.