*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Trì Trĩ Hàm có chút áy náy.
Tiếng hít mũi của vị kia giữa căn phòng yên tĩnh nghe rất rõ ràng.
Cô… Bởi vì sự lỗ mãng của cô mà dọa cho người kia khóc rồi.
Sau khi nhìn thấy hoàn cảnh dưỡng bệnh rồi cô lại nhịn không được xen vào việc của người khác, cái hành vi vi phạm này, từ khi làm đầu bếp riêng cho ông ấy đến giờ, cô đã lặp đi lặp lại nhiều lần một cách bất thường.
Tình yêu thương của cô cũng không khác lắm với phần đông mọi người, lên mạng nhìn thấy ảnh đám chó mèo bị vứt bỏ thì sẽ thấy đau lòng, nhưng mà nếu bảo cô nhận một con về nhà nuôi thì cô sẽ tìm đủ loại lý do để trốn tránh.
Có tình thương, nhưng phần lớn thời gian đều là thờ ơ hờ hững, chỉ sẵn sàng quan tâm tới chính mình.
Nhưng mà người này, không hiểu sao lại luôn khiến cô cảm thấy… đồng cảm.
Cái loại tuyệt vọng giống như bị cả thế giới vứt bỏ, nhưng trong lúc tuyệt vọng lại vẫn luôn nhịn không được mà làm ra hành động xin giúp đỡ.
Thật ra đây cũng là thái độ sống của cô suốt mấy năm nay.
Người đàn ông sống một mình giữa căn nhà lớn này có thân thế hiển hách, người thân và bác sĩ đều vì ông ấy mà dồn hết sức lực, mời một người đầu bếp tới nấu cơm, ra cái giá cao bằng tiền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751217/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.