Gần đây thành phố S đang trong cơn rét bất thường, buổi tối nhiệt độ rất thấp, Trì Trĩ Hàm mở điều hòa trong phòng đến mức tối đa, sau đó lại chỉnh thảm điện lên nhiệt độ cao.
Trên người Tề Trình đầy mồ hôi lạnh, quần áo ướt đẫm, đôi môi đông cứng tím tái.
Sau khi được đút ba viên thuốc, anh vẫn không khống chế được run lên, lại bởi vì Trì Trĩ Hàm đang nhìn mà cắn chặt răng muốn giả bộ như không có việc gì.
“Anh có thể tự cởi áo không?” Tay Trì Trĩ Hàm run gần theo kịp tần suất của Tề Trình, cố kìm nén để bản thân bình tĩnh lại trước, nước mắt muốn chảy ra lại ép bản thân nuốt ngược trở lại.
Tề Trình lắc đầu.
Sau đó há hốc mồm nhìn Trì Trĩ Hàm không hề do dự lấy một giây, trèo thẳng lên giường giúp anh cởi áo khoác, sau đó là quần bên ngoài.
Lúc cởi thắt lưng, mặt cũng không hề đỏ.
Thậm chí không hề có chút nào sợ đối diện với anh, động tác trên tay không hề ngừng lại: “Em biết anh muốn nói gì, nhưng mà câm miệng đi.”
“Anh không thể bị cảm được.” Một người có khả năng miễn dịch thấp như vậy, nếu lại bị cảm thì không biết sau đó bệnh sẽ có thể biến chứng thành cái dạng gì.
Người ngày mai sẽ giảm thuốc, hôm nay lại làm chuyện như vậy.
“Nếu anh mà xảy ra chuyện gì thì cả đời này em sẽ không thể tha thứ cho bản thân.” Cô cúi đầu hít sâu một chút, nhanh chóng cởi áo len
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751285/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.