Bởi vì không thể ra khỏi nhà nên lúc bác sĩ Triệu và Tề Ninh cùng tới thì hẹn ở bên cửa đối diện.
Dường như bác sĩ Triệu ở Mỹ đã chịu kích thích gì đó nên nhuộm cả đầu tóc hoa râm thành màu đen, ở giữa chẳng hiểu sao lại nhuộm một nhúm tóc màu xanh xám kiểu highlight.
Sau khi vào cửa, Trì Trĩ Hàm vẫn không nhịn được nhìn chằm chằm vào màu tóc lạ lùng kia, nhất thời quên mất cảm giác căng thẳng mỗi lần gặp ông ấy.
“Hiệu quả được đấy chứ?” Bác sĩ Triệu cười hì hì, chỉ chỉ nhúm tóc trên đầu: “Làm dời lực chú ý, giảm bớt cảm giác căng thẳng.”
“Mới học được một chiêu ở Mỹ, phần lớn mọi người đến gặp bác sĩ tâm lý đều sẽ căng thẳng, dùng phương pháp này có thể làm giảm bớt sự căng thẳng đó một cách hiệu quả.” Thấy Trì Trĩ Hàm há hốc mồm, bác sĩ Triệu lên mặt một chút.
…
Đây đúng là một vị bác sĩ dùng hết tất cả tinh lực để điều trị cho bệnh nhân.
Trì Trĩ Hàm đột nhiên cảm thấy việc mình bị gài bẫy cũng là chuyện nằm trong dự kiến…
“Này.” Bác sĩ Triệu đưa bản kê trong tay cho Trì Trĩ Hàm: “Nhìn số liệu đi.”
Đêm qua cô đã xem qua bản kiểm tra mới này, cô thấy lúc làm Tề Trình vẫn luôn cắn đầu bút, sau khi làm xong thì trên đầu đầy mồ hôi lạnh.
Nhưng kết quả lại vô cùng thần kỳ, có mấy chỉ tiêu đều tăng tới mức đạt chuẩn, chỉ tiêu mà bọn họ lo lắng nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751277/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.