Những ngày tiếp theo trôi qua rất nhanh, qua mùng tám, Tề Ninh và bác sĩ Triệu đều về nước, mà Trì Trĩ Hàm, ngày hôm qua Lâm Kinh Vũ đã gọi mấy cuộc gọi liên tục, nhắc nhở cô đến công ty tham gia cuộc họp đầu năm.
Vắng họp không được tốt lắm, nhưng cô lại không yên tâm về Tề Trình.
“Tề Ninh nói sau mười một giờ sáng sẽ tới thăm anh, anh tới công ty xong sẽ tới chỗ bác sĩ Triệu, khoảng ba tiếng là có thể về rồi.” Trì Trĩ Hàm thao thao bất tuyệt, áo khoác đã mặc xong, lúc quàng khăn cổ vào lại lo lắng, lẹt xẹt chạy vào nhìn máy theo dõi trên cổ tay Tề Trình.
“Hôm qua anh không nên thức đêm.” Huyết áp hơi thấp, Trì Trĩ Hàm trừng mắt nhìn Tề Trình còn đang nằm ngủ nướng trên giường.
Bản thảo truyện tranh của anh có chút vấn đề, hôm qua anh lại ru rú một mình trong phòng vẽ tranh tới rạng sáng, sáng sớm hôm nay lúc xuống lầu cả khuôn mặt đều xanh xao, bị Trì Trĩ Hàm chống nạnh mắng lên giường.
Cho nên hiện giờ anh không dám hé răng, nằm im re nhìn cô lại dém chăn cho anh lần nữa.
… Anh sắp bị quấn thành một cục tròn vo rồi.
“Hay là em không đi nữa?” Khuôn mặt Trì Trĩ Hàm nhăn nhúm.
Tề Trình thoạt nhìn thật đáng thương, lẻ loi nằm trên giường, sắc mặt không tốt, bị cô mắng không dám lên tiếng, chỉ có thể tủi thân nhìn cô.
Nghe cô nói không đi nữa, anh chớp chớp mắt, muốn nói lại thôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751276/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.