Hai ngày sau, Trì Trĩ Hàm cảm thấy, vấn đề mà cô gặp phải có lẽ không phải cứ nhìn vào cái gáy là giải quyết được, cô cảm thấy mình muốn chết đến nơi rồi.
Sau khi gặp mặt Tề Trình, nhận ra khí chất của anh không hề liên quan gì đến bốn chữ ‘ôn hòa đáng yêu’, thậm chí còn rất lạnh lùng, toàn bộ lòng trắc ẩn của cô khi nhìn thấy anh gom góp dũng khí xin giúp đỡ đều đã hoàn toàn biến mất rồi.
Anh vẫn đang rất phối hợp với Trì Trĩ Hàm.
Cô nói ban ngày phải kéo rèm cửa sổ ra, anh gật gật đầu, cô nói lúc truyền nước tốt nhất là đừng lộn xộn, anh gật gật đầu, cô nói nhịn ăn nhịn uống sẽ không còn sức lực, phải ngủ nhiều, anh cũng gật gật đầu.
Yên tĩnh đến mức Trì Trĩ Hàm cảm thấy anh đang chết dần trong sự câm lặng.
Có đôi khi cô cảm thấy, Tề Trình cũng đang dùng phương thức riêng của mình, cùng cô tìm cái chết…
“Có muốn đọc sách không?” Hai ngày nặng nề trôi qua, Trì Trĩ Hàm tận tụy hết lòng lại mở đầu một đề tài mới.
Tề Trình ngẩng đầu, sau đó cúi đầu nhìn xuống quyển sách trong tay mình.
…
Đây chính là vấn đề hiện tại của bọn họ, cô thường xuyên hỏi ra mấy câu không có đầu óc cũng chẳng để tâm như vậy, mà anh thì lần nào cũng rất phối hợp.
Kể cả lần này, anh thả quyển sách trong tay mình xuống, gật gật đầu với cô.
Trì Trĩ Hàm cắn môi dưới, rất muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751228/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.