Bắt lấy mắt cá chân của Trì Trĩ Hàm, Tề Trình gần như đã phải dùng hết sức lực.
Anh rất đau, lồng ngực không hề có dấu hiệu báo trước, đột nhiên truyền đến cảm giác đau như bị dao cắt, ban đầu anh còn tưởng rằng chỉ là ảo giác, chỉ cần nhịn một chút là được, kết quả là càng ngày càng đau, thậm chí anh còn bắt đầu cảm thấy buồn nôn.
Dường như cảm giác này không liên quan tới vấn đề tâm lý của anh mà hoàn toàn là vấn đề trên thân thể.
Thở phào nhẹ nhõm muốn gọi điện thoại cầu cứu, dưới chân lại mềm nhũn, trước khi nằm xuống, anh còn nhìn thoáng qua đồng hồ, xác định mấy phút nữa Trì Trĩ Hàm sẽ đưa bữa tối tới, anh lại để mặc cho mình nằm ở đó, mãi tới lúc nhìn thấy đôi dép lông xù kia mới thôi.
Cô nhìn thấy dáng vẻ của anh thì dường như rất kinh ngạc, tiếc là anh đã chẳng còn chút sức lực nào mà che mặt mình lại nữa, chỉ có thể giật giật, nắm lấy mắt cá chân của cô.
Sau khi bắt được mắt cá chân của cô, lòng bàn tay truyền đến ảo giác như đang bị thiêu cháy, khiến cả người anh đau đến co rúm, nhưng anh vẫn cố sức nắm lấy chân cô, trong lúc mồ hôi lạnh tuôn đầm đìa, đầu óc mơ màng, anh lại kinh ngạc phát hiện ra lúc này bản thân lại có khát vọng được sống.
Tại sao đột nhiên anh lại… sợ chết rồi.
***
“Tôi không đi, anh buông ra trước đã.” Cúi đầu nhìn thấy bàn tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nay-cai-muoi-cua-em/2751225/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.