- Vậy Anh muốn nói gì với em vậy ạ.
Cô đưa ánh mắt chắc nịch nhìn đối phương rồi dò hỏi.
- Thôi nào, em cứ thoải mái ăn đi đã, có cần nghiêm trọng đến mức suy xét theo kiểu nghề nghiệp thế không hả?
-Nhưng không rõ ràng thì em cũng chẳng thoải mái được.
Anh Đức Huy nheo mắt, rồi khẽ cười một tiếng, đúng là cô gái này thật cứng đầu mà:
- Vậy em có từng rõ ràng như thế với Anh chàng giám đốc Minh Nhật chưa?
Chọc trúng tim đen của cô, khiến cô có chút khó chịu, hằng giọng nói:
- Chuyện đó không liên quan gì trong lúc này cả.
Nhìn khuôn mặt phụng phịu tránh né của cô, Anh Đức Huy nhếch cười:
- Chỉ chọt một chỗ là em lại giận thế này sao giấu nhiều thứ kĩ vậy được nhỉ. Nhưng mà chuyện anh vừa nói thì liên quan nhiều ấy chứ. Rõ ràng thì khi đó mới mở ra cơ hội cho anh và cho cả giám đốc Minh Nhật mà. Em càng giấu như thế càng khiến mọi chuyện càng rối đấy.
- Em nghĩ mọi chuyện điều ổn thoả rồi, chẳng có chuyện gì rối rắm như anh nói đâu, mà nếu anh không muốn nói gì khác thì thôi vậy, ăn nhanh rồi về thôi.
Cô chẳng thèm nhìn anh Đức Huy nữa, mà cặm cụi khắp lấy khắp để thức ăn ngăn lại sự bứt bối trong lòng.
- Đấy em lại tìm cách trốn tránh. Như trước đây vậy, em nói lý do chia tay với cậu ta vì khoảng cách hai gia đình, nhưng anh nghĩ không đơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-van-cho-sao-hoa-chua-no/2599508/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.