Nghe tả sơ qua thế thì Hoàng Vũ cũng đoán biết được là ai. Phương Quỳnh đến rồi thì e rằng chỉ một lát nữa thôi là bà Hồng mẹ anh lại sồn sồn lên cho mà xem. Cô ấy là trợ lý đặc biệt của bà ấy, anh thiết nghĩ nên dặn dò Phương Quỳnh giữ mồm giữ miệng thì tốt hơn.
Từ sau lần anh từ chối không để cô ấy mang thai con của mình thì Phương Quỳnh cũng an phận hẳn không còn nhắc đến chuyện ấy nữa mà ngoan ngoãn làm người tình nhỏ, ngày đi làm, tối đợi Hoàng Vũ trở về bên mình. Chính cô ấy cũng nhận ra sự lạnh nhạt của anh, thời gian gần đây Hoàng Vũ không còn mặn mà chuyện gối chăn như trước, không chủ động đòi hỏi, hay hào hứng đáp ứng cô, dường như còn có chút lảng tránh thì phải. Nhưng Phương Quỳnh lại không dám lên tiếng hỏi han hay đòi hỏi quá trớn, chỉ âm thầm lẳng lặng trông theo bóng lưng người đàn ông này rồi thở dài não nề trước khi chìm vào giấc ngủ.
Gần mười một giờ đêm trong khi các bệnh nhân khác đã nghỉ ngơi từ sớm thì Hoàng Vũ lại một mình đứng bên ngoài hành lang chỗ cửa kính mở thông ra ngoài, mắt hướng xa xăm nhìn vào khoảng tối trước mặt. Đốm lửa đỏ từ điếu thuốc trên tay anh đang dần gặm nhấm lớp giấy cuộn bên ngoài.
Những lúc không ngủ được Hoàng Vũ sẽ tìm đến thuốc lá hoặc phụ nữ, mà nơi này lại chẳng thể gọi cô gái nào đến được. Đây là bệnh viện cũng chẳng phải phòng ngủ nhà anh, muốn phóng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-tron-sau-mua/2623076/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.