Editor: Puck
Trong lòng Sở Hoan đang cực kỳ thấp thỏm chờ chạy ra, nghe thấy lời này của hắn thì chân mềm nhũn, Ôn Noãn mắt gấp tay nhanh nhảy ra trước một bước mới đỡ được hắn, hắn liền vừa vặn túm được áo bên vai nàng ổn định thân thể rơi xuống, chỉ có điều một trảo này của hắn xé ra, trực tiếp kéo cổ áo cao cổ vốn che kín nửa cổ của nàng kéo dài ra hơn tấc.
Tròng mắt lạnh lùng của Quân Dập Hàn khẽ co rút, hơi dịch người, không để lại dấu vết ngăn cản tầm mắt của người khác.
Sở Hoan bị Huyền Nguyệt dẫn xuống, nàng sửa sang lại áo bị hắn kéo loạn, lúc này mới phát hiện cổ áo khẽ rộng mở, chấm đỏ nàng cố ý che kín lại mơ hồ có thể nhìn thấy được. Nàng giật mình trong lòng, đầu ngón tay nhanh chóng kéo kín cổ áo khép lại đồng thời theo bản năng ngước mắt liếc nhìn Quân Dập Hàn, đập vào mắt, lại thấy hắn khẽ nghiêng đầu, vẻ mặt lạnh lẽo cô đơn mà xa xôi. Giống như thế gian này, vạn vật chìm nổi, ngàn hoa ngàn cây đều không liên quan gì đến hắn, thế sự xoay vần, hắn là tiên cô quạnh nhất trên chín tầng trời cao.
Ôn Noãn chỉ cảm thấy trong lồng ngực đè nén khó chịu, nàng cưỡng chế dời tầm mắt khỏi người hắn, nói với Trần Chưởng môn: “Nếu Ngọc Dao cô nương ngất đi, vậy bản Các chủ liền lưu lại, đợi sau khi nàng ta tỉnh lại tìm được thần y tra rõ sự kiện rồi mới rời đi, chắc hẳn Trần Chưởng môn sẽ không từ chối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-phi-luoi-co-doc/1565499/quyen-2-chuong-32-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.