Vân Kiều bị hắn hôn đến mê muội, giữa bầu không khí thân mật thế này, nàng không nên nhắc lại những câu hỏi kia.
Vì bệnh nặng mới dậy, sức lực không đủ, vừa hay có Bùi Thừa Tư chăm sóc bên cạnh, cuối cùng nàng có thể yên tâm, không lâu sau đó, nàng ngủ thiếp đi.
Đến khi nàng tỉnh dậy đã là trời sáng.
Chẳng biết từ lúc nào, Bùi Thừa Tư đã lặng lẽ rời đi, Minh Hương nói, Điện Hạ đã vào cung từ sớm, nếu không có gì thay đổi thì buổi chiều tối sẽ trở về phủ.
Vân Kiều ngồi trước bàn trang điểm để mặc thị nữ loay hoay, lúc nghe được lời này, nàng sững sờ.
Lúc trước hai người không như thế này.
Sau khi hai người thành thân, Yến Đình bắt đầu ôn bài chuẩn bị cho kỳ thi Hội, phần lớn thời gian nàng đều bận bịu với buôn bán và việc nhà, mỗi khi rảnh rỗi sẽ chạy đến thư phòng.
Dù không nói, không làm bất cứ điều gì, chỉ ngồi bên cạnh hắn lật xem thoại bản cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Nhưng hôm nay, nàng muốn gặp Yến Đình vào ban ngày dường như là chuyện vô cùng khó khăn.
Vân Kiều càng ý thức được, hắn không còn là “Yến Đình” nữa, mà là Thái Tử Điện Hạ tên là “Bùi Thừa Tư”.
“Phu nhân, hôm nay người muốn dùng cây trâm nào ạ?” Thị nữ phụ trách chải đầu cho nàng mở hộp của hồi môn ra, mời nàng lựa chọn.
Vân Kiều quay đầu nhìn theo tiếng nói, suýt chút nữa nàng bị cái hộp quý báu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924986/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.