Đối mặt với mỹ nhân quốc sắc thiên hương thế này, Vân Kiều sinh ra cảm giác nhục chí, nếu không phải Nguyên Anh hiếu kỳ muốn đến nhìn, thì có lẽ nàng sẽ không đến cánh cửa này.
Nguyên Anh không tin vào mắt mình, nhìn nàng hỏi: “Ngươi trốn tránh cái gì?”
Vân Kiều sửng sốt một lúc.
Trước kia nàng không thế này.
Những năm qua nàng chịu đựng khổ cực rất nhiều, nhưng mặc kệ đương đầu với khó khăn nào, nàng không có ý định trốn tránh, càng không nảy sinh ra ý nghĩ lừa mình dối người.
Không nghe, không thấy, không hỏi thì có thể xem như nó không tồn tại.
Từ lúc nào nàng đã trở thành con người như vậy.
Bỗng nhiên, Vân Kiều ý thức được điều này, nàng giật mình hoảng hốt.
Nàng lấy lại bình tĩnh, ném những suy nghĩ kia ra sau ót, bình tĩnh đi về phía Triệu cô nương.
Triệu Nhạn Lăng nhìn Nguyên Anh tiến đến, ánh mắt nàng rơi trên người Vân Kiều.
Người làm ăn, ai cũng đều giỏi nhìn sắc mặt người khác để nói chuyện.
Trong ánh mắt của vị này mang theo ý tứ rất rõ ràng, thậm chí có thể nói là khinh thường ra mặt, tự cao tự đại, khiến Vân Kiều cảm thấy rất khó chịu.
Tuy nhiên, nàng cũng không tránh né, vẻ mặt bình thản nhìn thẳng Triệu Nhạn Lăng.
Ngay lập tức, Nguyên Anh nhận ra bầu không khí căng thẳng của các nàng, ánh mắt nàng đảo qua hai người họ, đè nén nghi hoặc, vờ như không có việc gì, hàn huyên với Triệu Nhạn Lăng: “Thật hiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924985/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.