Nhìn thái độ của Bùi Thừa Tư, Vân Kiều mơ hồ có dự cảm chẳng lành, nhưng khi nghe lời nói lạnh nhạt vừa rồi của hắn, trái tim nàng trùng xuống.
Nàng trầm mặc không nói gì, Bùi Thừa Tư cũng im lặng chờ đợi.
Cả căn phòng chìm trong yên tĩnh, tựa như mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn. Vân Kiều mấp máy môi, nói nhỏ: “Dựa theo tác phong của Bình Hầu trước giờ, nếu ta giao Lật Cô ra, nàng còn có thể sống không?”
Đương nhiên là không.
Bùi Thừa Tư chẳng thèm phải nói dối nàng, hắn nói thẳng: “Trước nay Bình Hầu đều bênh vực người nhà, nàng ta không nên động thủ với Triệu Đạc!”
“Chuyện gì cũng có nguyên do,” Vân Kiều bất giác lên giọng, bao biện cho Lật Cô: “Lật Cô muốn đòi lại công đạo cho nữ nhi mình…”
Nói về hoàn cảnh của Lật Cô, lòng nàng đầy căm phẫn nhưng sắc mặt của Bùi Thừa vẫn không chút thay đổi, thậm chí còn lộ ra chút không kiên nhẫn.
Vân Kiều cứ vậy nhìn chăm chăm hắn, âm thanh ngày càng nhỏ dần.
Nếu không có oan khuất thì một thường dân áo vải việc gì phải mạo hiểm tính mạng xuống tay với đại quan? Bùi Thừa Tư thông minh như vậy, nhất định sẽ đoán ra được.
Chỉ là…hắn không quan tâm.
Sự thật này bóp chặt yết hầu của Vân Kiều khiến nàng không thở nổi.
“Nàng đi theo Lương ma ma học lâu như vậy chắc cũng biết thế lực của Bình Hầu lớn thế nào, bứt dây động rừng, không phải một sớm một chiều là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924969/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.