Quay ngược về chuyện xưa, năm đó hai người kết thân là do Vân Kiều lên tiếng trước.
Xưa nay, hôn nhân đại sự luôn theo “lệnh của cha mẹ, lời người mai mối”, nhưng Vân Kiều không còn cha mẹ, chỉ có thể tự mình tính toán. Nàng cự tuyệt hết những lời thổ lộ, đính ước của nhiều người, một mực coi trọng thư sinh nghèo khó Yến Đình.
Năm đó gặp nhau ở bến đò, một cái nhìn lướt qua, Yến Đình đã lọt vào mắt nàng.
Sau đó, hai người dần quen biết nhau, nàng thích tính tình vừa dịu dàng vừa cứng rắn của Yến Đình, nghĩ tới nghĩ lui một hồi, nàng quyết định chủ động.
Nếu đổi là một cô nương khác, cho dù ái mộ một nam tử nào đó, đa phần sẽ không dám nói ra. Thứ nhất là vì rụt rè, thứ hai là sẽ bị “mất giá”.
Nhưng khi ấy Vân Kiều không suy xét gì nhiều, miễn trong lòng nàng thấy thích, nàng sẽ thẳng thắn nói ra.
Cho nên khi Yến Đình hỏi nàng muốn nhận lễ gì trong ngày sinh thần, Vân Kiều nửa đùa nửa thật đáp: “Muốn có một phu quân!”
Sau đó, nàng nhìn thấy nét mặt kinh ngạc hiếm thấy của Yến Đình, như thể là hắn không thể ngờ lại có một cô nương nói ra chuyện này.
Kỳ thật lúc mở miệng, Vân Kiều cũng đã suy nghĩ.
Nếu Yến Đình có thái độ cứng nhắc hay do dự, thì sau này nàng sẽ thu tâm mình lại, không tiến thêm nữa.
Cũng may, hắn không có như vậy. Sau khi ngạc nhiên xong, gương mặt tuấn tú của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924968/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.