Lúc trước, Vân Kiều cẩn trọng theo Lương ma ma học quy củ, tập luyện thư pháp tẻ nhạt, dù rằng nàng chưa từng oán hận nửa lời nhưng trong thâm tâm luôn mong chờ Bùi Thừa Tư dỗ dành nàng.
Hắn không cần làm điều gì lớn lao, chỉ cần một chút lời ngon ngọt dỗ dành cũng được rồi.
Nhưng chưa bao giờ hắn làm.
Khi đó, Bùi Thừa Tư xem trọng “đại cục” và “triều chính” hơn bất cứ thứ gì. Khi ở trước mặt nàng, hắn là cửu ngũ chí tôn vô cùng bận rộn, đôi khi lại là một phu tử khắt khe, không hề xuất hiện phu quân ôn hoà trong trí nhớ của nàng nữa.
Vân Kiều chỉ đành nhủ thầm với bản thân: “Không sao cả!”
Bùi Thừa Tư gạt bỏ mọi ý kiến của triều thần, dốc lòng mang hậu vị đến cho nàng, đương nhiên nàng phải gánh vác trọng trách lên vai, không thể phụ lòng tin của hắn.
Nàng còn nghĩ, ở trong triều Bùi Thừa Tư không căn cơ và không có thân tín, cho nên nàng không thể làm khó hắn.
Còn về khó khăn của nàng…
Chỉ cần không gây ầm ĩ, Bùi Thừa Tư cũng sẽ không để tâm lắm.
Cho đến khi nàng nản lòng, quyết liệt chặt đứt vướng mắc giữa hai người, xé rách sự bình yên mục nát kia, Bùi Thừa Tư mới chịu hạ mình cúi người nhìn nàng, nhìn thấy được những điều bao lâu nay mình đã xem nhẹ.
Nếu là trước đây, khi biết Bùi Thừa Tư từ bỏ đại cục vì mình, có lẽ Vân Kiều sẽ cực kỳ vui sướng, đến mức nằm mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924659/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.