Nếu như thường ngày, Bùi Thừa Tư sẽ không để nội thị kia vào mắt.
Chỉ là khi hắn đẩy cửa thư phòng, nhìn thấy khung cảnh kia, không hiểu sao hắn lại nhớ đến những ngày sống ở Bình Thành, lập tức xuất hiện bóng ma tâm lý.
Khi ấy, phần lớn thời gian hắn dùng để ôn thi, chuẩn bị cho khoa cử, không có thời gian rảnh rỗi. Nhưng sau khi Vân Kiều biết hắn giỏi đánh đàn, nàng quay lại trấn bên nói có mối làm ăn lớn, trong lúc hứng chí nàng chi nửa số tiền mình kiếm được để mua đàn.
Hắn cảm thấy không cần thiết, bảo Vân Kiều trả lại đàn rồi mua y phục trang sức cho mình, nhưng Vân Kiều không chịu.
Nàng cong mi mắt cười nói: “Ta mua đàn để thoả mãn yêu thích của bản thân, chàng đừng phí lời khuyên ta, chi bằng đàn một khúc cho ta nghe đi!”
Hắn nói không lại Vân Kiều, lại thấy nàng tràn đầy mong đợi, nên đành giữ đàn lại, lúc rảnh rỗi sẽ đàn cho Vân Kiều nghe.
Vân Kiều không thạo nhạc lý, cũng lười nghiên cứu, chỉ nghe cho vui. Thỉnh thoảng nàng chống cằm nhìn hắn đến ngây người, nếu qua giờ Ngọ nàng nghe hắn đàn thì nàng sẽ ngủ gục.
Những lúc như vậy hắn chỉ đành ngừng lại, bế nàng lên giường để nàng ngủ được thoải mái hơn.
Từ sau khi vào kinh, cả ngày Bùi Thừa Tư đều vùi mình vào chính vụ, không có thời gian rảnh, Vân Kiều cũng hiểu chuyện không nhắc đến, cứ như vậy chuyện này bị gác sang một bên.
Vừa rồi đẩy cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924657/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.