Trời bắt đầu sang đông sau một trận tuyết lớn, thời tiết chìm trong cái lạnh thấu xương, mọi thứ trước mắt đều một màu trắng xoá.
Trần Cảnh phủi vụn tuyết nhỏ dính trên vai, bước vào Tử Thần Điện.
Vừa mới vào cửa, hương an thần dày đặc trong không khí đánh vào mặt hắn, khiến hắn không khỏi nhíu mày, theo sau đó là một tràn âm thanh thấp giọng ho khan truyền từ bên trong noãn các.
Lúc trước ở thu săn, Bùi Thừa Tư chịu tổn thương quá nặng, dù đã điều dưỡng lâu nhưng cho đến nay vẫn không thể khôi phục như trước được.
Thái Y không dám công khai nói gì, chỉ khi Trần Cảnh lén hỏi thăm, thì lão nói có khả năng bệnh cũ còn sót lại, đến đông dễ tái phát.
“Không phải là thần không tận tâm, chỉ là Thánh Thượng đã tổn thương đến phế phủ, thêm việc Hoàng Hậu ra đi, đau thương tích tụ, không thể chữa trị…” Lão thái y cảm thán với hắn: “Cho dù là Hoa Đà tái thế cũng không thể làm gì được!”
Vân Kiều rời đi, đối với Bùi Thừa Tư mà nói là việc khó có thể chấp nhận.
Tuy Trần Cảnh đã sớm đoán được, nhưng khi ấy, phản ứng của Bùi Thừa Tư cực kỳ lớn, cho nên hắn hơi kinh ngạc.
Lúc đó, Bùi Thừa Tư tỉnh lại trong cơn hôn mê, hắn nhìn qua cửa sổ thấy ánh lửa, tuy chưa biết rõ ngọn nguồn thế nào nhưng các cung nhân ở đó trầm mặc nhìn nhau, hắn đã linh cảm được, rồi đột nhiên hộc ra máu.
Sau đó lại tiếp tục chìm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924640/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.