Nhạc Nhân biết con người Vân Kiều thích náo nhiệt, cho nên nàng miêu tả quang cảnh ăn tết ở nhà mình thật sinh động, cật lực khuyên Vân Kiều về nhà mình làm khách.
Mới đầu Vân Kiều cũng chưa quyết định được, nàng chỉ muốn ở lại trấn nhỏ trên này ăn tết một mình, nhưng sau khi Nhạc Nhân lẽo đẽo theo thuyết phục vài lần, nàng lại có chút dao động.
“Vân tỷ, tỷ theo ta trở về đi!” Nhạc Nhân lề mề thu dọn hành lý, kiên trì khuyên nàng: “Cha mẹ ta rất hiếu khách, tiêu cục ăn tết cũng rất náo nhiệt!”
Nói xong, nàng ta lại giả bộ làm nũng: “Hơn nữa, tỷ yên tâm để ta về nhà một mình sao? Nếu chẳng may nửa đường gặp bọn tiểu tặc móc túi hay muốn chọc phá ta thì phải làm sao?”
Vân Kiều không để tâm rửa bình ấm trà, nghe thấy Nhạc Nhân vì thuyết phục mình mà bất chấp kể chuyện xấu hổ lúc trước ra, nàng dở khóc dở cười, nói: “Ngươi lấy đâu ra nhiều đạo lý kỳ cục như vậy?”
Nhạc Nhân cười ngượng ngùng, sau đó nghe gian ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, nàng dừng câu chuyện, ra ngoài xem.
Vị tới cửa là người làm ăn nổi tiếng ở trấn Phù Dung, được mọi người gọi là “Vạn phu nhân”.
Nghe nói năm đó, nàng là tiểu tức phụ (con dâu) được nhà trượng phu mua về từ nhỏ, phu quân nàng là kẻ ăn chơi trác táng đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, suýt chút nữa phá nát toàn bộ gia tài của tổ tông để lại.
Sau khi Vạn phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-khong-muon-lam-hoang-hau/2924638/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.