Kiên bị tiếng gọi chưa rõ lời này của con gái làm cho ngây người, Thùy Dung đi sang hỏi tới hai câu thì anh mới giật mình lắp bắp nói:
– Con… Con bé bị sốt!
– Ông chủ đừng lo! Để tôi giúp!
– Nó… Nó vừa mới gọi tôi!
Dung đang di chuyển lấy cái khăn thì dừng lại vì câu nói của Kiên:
– Ông chủ nói gì cơ ạ?
– Bảo An mới gọi tôi! Thật đấy!
– Con bé nói được ạ?
– Ừ… Nó… Nó gọi được tiếng bố, dù chưa rõ lắm nhưng tôi chắc là nó mới gọi tôi.
– Được rồi! Ông chủ cứ bình tĩnh. Tôi giúp con bé hạ sốt đã!
Thùy Dung cũng lấy làm bất ngờ nhưng giờ này việc cắt cơn sốt của con bé mới là quan trọng nên cô nhanh chóng làm mấy thao tác để giúp Bảo An hạ sốt. Sau gần một tiếng vất vả thì thân nhiệt của Bảo An cũng giảm đi nhiều. Kiên thở phào, bớt lo lắng giục cô về phòng bên kia:
– Con bé đỡ sốt rồi, đêm nay tôi trông con bé, cô cứ về phòng nghỉ đi!
– Tôi lúc trước cũng chợp mắt được chút ít rồi, ngày mai ông chủ còn công việc thì cứ đi ngủ đi ạ!
– Không sao! Tôi trông con bé được!
– Đây là nhiệm vụ của tôi, với thực tế thì tôi tiện chăm sóc cho con bé hơn! Nhưng nếu ông chủ ngại tôi ở phòng riêng của ông thì cho phép tôi bế bé An qua phòng bên kia được không ạ?
Đúng là người làm chưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-gia-su-sieu-ngau/2487532/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.