Tôi ngơ ngác, thật sự là không hiểu một chút gì!
Chẳng phải anh cũng rất mong chờ đứa con này sao? Vậy sao anh lại làm vậy, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Ngồi trong phòng một lúc thì dì Thu (giúp việc) lên gọi tôi xuống ăn. Mặc dù còn buồn bực chuyện của Tuấn nhưng vì con, tôi phải ăn mới được.
Bữa ăn, không thấy Tuấn ba chồng tôi hỏi:
- - Thằng Tuấn đâu, sao không xuống ăn?
Tú bà nhanh miệng trả lời:
_ ANHh mới chạy xe đi đâu rồi ba.
Mẹ chồng:
_ Giờ này nó còn đi đâu vậy Hiền.
Tôi cũng nói sự tình cho ba mẹ biết, nhưng trái với suy nghĩ của tôi, cả ba mẹ và con Tú đều sửng sốt đến kinh ngạc, chén cơm trên tay mẹ chồng tôi rơi xuống, cơm canh đổ tùm lum, miệng bà giật giật:
- Cái gì, chị.. chị có thai..
Tôi gật đầu:
- - lúc nãy con thử đã lên hai vạch đậm, chắc hơn một tháng rồi đó mẹ..
Ba chồng tôi cũng đặt chén cơm xuống, hỏi lại:
_ con chắc không Hiền?
_ Nếu bút không hư thì con chắc chắn ạ.
Con Tú bà đột nhiên cười lớn, cười ngặt nghẽo:
_ Ha ha, ba mẹ nghe chưa, chị ta có thai cơ đấy.. Buồn cười quá chị Hiền ạ? Ôi đau bụng quá.. Ha ha..
Tôi chau mày, hỏi nó:
_ Ý em là sao, chị có chồng thì có thai là chuyện bình thường có gì mà đáng cười hở Tú..
Nó ôm bụng, rồi mới nói:
_ Ừ chị có thai là chuyện bình thường, nhưng quan trọng là có với ai thôi? Haha..
_ Em nói thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/187235/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.