Tôi không muốn nói, Hùng đứng đó hồi lâu rồi bước chân xa dần, đến khi tiếng động cơ nổ lên, tôi mới thở hắt ra một hơi, cảm tưởng mình làm gì có lỗi vậy đó.
Lên giường, nhìn cu Bi say sưa giấc ngủ, chiếc miệng nhỏ chúm chím khẽ mút, tôi ngồi dậy pha bình sữa cho con bú, khuôn miệng chuyển động liên hồi, đôi mắt vẫn nhắm híp.
Mọi việc vẫn như bình thường, tiệm tôi thì ngày một đắt hàng, mà đắt ở đây không phải là người mua trực tiếp mà chủ yếu bán qua mạng Facebook, tôi lập thêm một Fanpage chuyên bán hàng, hàng cứ thế ra ào ạt dù tôi chẳng hề chạy quảng cáo, tôi cũng định nhập thêm quần áo về bán vì cũng gần tết, nên cũng tìm hiểu nguồn hàng,tôi quyết định lên Tân Bình một chuyến, nhiều người có kinh nghiệm mách chợ ấy sỉ rẻ và đồ đẹp hơn những chỗ khác. Nói là làm, mấy hôm sau tôi với mẹ bế cả Bi theo lên thành phố, sẵn để khám bệnh luôn, dạo gần đây mẹ tôi hay bị chóng mặt, giờ sẵn đi nên khám xem tình hình thế nào.
Đến bệnh viện, tôi bế Bin cho mẹ vào khám, ở cái tuổi khám phá, thằng bé đâu chịu yên, nó chạy vòng vòng, tôi đành dắt nó đi một vòng cho đỡ quấy.
- - Bi, đi từ từ thôi con..đây là bệnh viện, con nói đi, bệnh viện.. bệnh viện…
Bi cười khúc khích, nó lạ lẫm với mọi thứ. Đột nhiên Bi vùng chạy, va phải một người, làm nó té, khóc ré lên.
Tôi hốt hoảng chạy lại bế nó lên, dỗ dành:
- - Bi ngoan ngoan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/1477954/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.