"Được được, tôi làm hết tôi làm hết". Ngần hừ một tiếng, chị ta ngoe nguẩy đứng dậy trưng ra bộ mặt ghét bỏ. Vốn đã là đồng minh tạm thời thì nào có ai thật lòng quý ai, tận tình giúp đỡ qua lại vốn dĩ cũng chỉ muốn đến lúc gặp chuyện sẽ có người cùng đồng cam cộng khổ...
"Hừ, chúng bây nằm đó làm gì? Chờ chết cả lũ à?". Nhất bồng hai thằng em đang dựa trên người đặt nhẹ xuống đất, gã sắp xếp ổn thoả xong xuôi thì liền lên giọng gắt gỏng. Gã hằn học, đay nghiến từng người để thoả lòng bực tức, có điều chính gã đã góp phần người khinh khi địch trước nên mọi sự mới đổ sông đổ biển, biết thế gã cũng phải xử luôn đứa con dâu gia đình đó cho rồi chuyện. Đã chẳng bắt được, mà còn lãnh trọn mấy nhát dao, bị cắn mất cả miếng thịt tay chân máu me tanh nồng đến choáng hết cả người. Đúng thật là gay go, nhiệm vụ này vốn dĩ gã không nên nhận lấy.
Nhất hùng hổ tìm lại lưỡi gặt, khi cầm lại vũ khí quen thuộc trong tay gã hừng hực sát khí, lão Nhất kéo đám dùng bùa theo mình, ý đồ hai bên rõ mồn một mà chẳng cần lời nào giải thích.
Cứ thế Nhã Vương cùng Ngần tách riêng, tốc độ chính là ưu thế của Ngần. Sức chị ta có yếu thì cũng có thể bù lại bằng tốc độ, để có thể hỗ trợ Nhã Vương thì Ngần phải chịu chút thiệt thòi. Chị ta bóp bụng cắn răng đứng ra làm bia đỡ kéo dài thời gian cho Nhã Vương chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3629786/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.