"Không ổn rồi.. Mặt thắng Còm tứa máu tao không cầm được, tím hết một bên thế này tao sợ nó lịm đi giữa chừng. Độc ngấm sâu quá có lóc thịt ra cũng không có hiệu quả nữa, chốn khỉ ho cò gáy cằn cỗi thế này lấy đâu ra thảo dược mà chữa cho tụi bây đây...?". Tòng gấp gáp, gã trông thân hình nhỏ bé chẳng làm được việc gì thế mà lại là kẻ có hiểu biết về độc dược, thảo mộc. Trước khi hai anh em Tòng Đại làm cái nghề đánh giết chém thuê này thì cả hai xuất thân ở vùng quê nghèo khó, quanh năm suốt tháng chỉ có nấm cùng chút rau lá dại ăn qua ngày, nhờ ở nơi cằn cỗi nghèo đói ấy mà Tòng cũng tự học được không ít kĩ năng cần thiết.
"Vai mày còn chịu được không?". Tòng tay ép chặt mặt Còm ngăn độc nhanh chóng phát tán, gã vẫn còn canh cánh trong lòng bên phía tên Đại, mặc dù Đại nhất quyết yêu cầu gã chữa giúp thằng Còm trước.
"Hộc... chó đ*ẻ, sợ là tiếp theo tôi không dùng được cái tay này mất. Tê đến độ tôi còn chẳng cảm nhận được đầu ngón tay, chết tiệt!!". Gã ôm lấy vai trái, một chân khụy xuống, đầu ong ong, hai mắt cứ mờ ảo như được bao bọc bởi làn sương mù dày đặc. Con dao Nhã Vương tặng dù chỉ găm rất nông so với lớp da thịt dày dặn săn chắc của gã nhưng không thể nào gã có thể lường trước được rằng lượng độc đem vào cơ thể gã lại ảnh hưởng lớn tới vậy. Vì không thể kiểm soát hay cảm nhận được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3629785/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.