“Ai thế kia? Người lạ vào làng là chúng ta lại gặp chuyện”.
“Trời ơi lại nữa rồi, dân đâu đâu đến toàn gây chuyện cho chúng ta”.
“Xì!! Họ nghe bây giờ”.
Có vài người xì xầm với nhau, bọn họ to nhỏ cùng ánh mắt kém thân thiện. Một đám người nóng tính, họ cố tình nói lớn tiếng cho cả ba nghe thấy, một số còn lại thì có vẻ tế nhị, họ không thân thiện nhưng cũng chẳng mấy bài xích.
“Cực chẳng đã ta mới tới đây, thế mà đến rồi thì xì xầm to nhỏ như vậy. Chúng ta đã làm gì sai đâu”. Ngần khó chịu, cô kéo chiếc áo choàng khuất đầu. Nhi không cảm thấy thoải mái, cô leo xuống lưng Hoàng Minh tự đi bộ vào thôn, buôn bán nơi này không có nhiều thứ. Vả lại không khí càng u ám như nơi khác, sao đây lại có thể trở thành nơi học chánh đạo được chứ…?
“Giờ hỏi chốn nào mới tìm ra tên Vương chết tiệt, cùng chánh đạo mà gã dám làm thế!!”. Vẫn chỉ là mấy câu trách móc bâng quơ của Ngần, nhưng trọng điểm chính xác là tìm tên Nhã Vương ở đâu. Như bây giờ họ không thể vô ý hỏi một người dân thổ địa, mấy người đó đến gần còn chẳng muốn đến. Tiếp chuyện lại càng không.
“Trời thoắt cái đã tối, ta tìm trọ quán dừng lại một đêm. Sẵn tiện hỏi tung tích gã, người thôn này cũng phải có nhiều kiểu. Chúng ta không cần quá lo lắng, sẽ tìm được người tốt”. Nhi bình thản, cô có một niềm tin rất vững chắc vào chuyện này. Mặc dù có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3502967/chuong-43.html