“Nhi này, không phải lần trước gặp là tôi cố tình hại cô đâu. Chỉ là không biết tôi nghe ai đó nói cô là người đẩy tôi vào đấy để cướp Tinh Trường. Tôi thật lòng không cố ý tổn thương cô”. Sau một lúc đấu tranh tâm lí, Ngần quyết định mở lời xin lỗi. Nhi cũng gật đầu, tính cách Nhi thì quá rõ. Cô không phải loại người để bụng mấy việc đó.
“Chị không cần lo, tôi không quan tâm mấy việc vặt. Dù sao cũng không phải chị cố tình”. Cô gật đầu, Ngần nhẹ nhõm được phần nào nên vô luôn vấn đề chính. Nhi im lặng ngồi nghe không nói thêm câu nào.
“Bây giờ tôi với cậu hai đưa cô đi trốn trước, nếu gặp nạn thì tôi với cậu còn đánh đuổi giúp cô. Thân cô chân yếu tay mềm lại không biết gì về gia đình cậu. Tôi sợ ông bà ta mà về tới cũng tìm cách tế dâng lên con quỷ ngự nhà này. Nó bây giờ tồn tại bao năm nên sức mạnh vô biên, chỉ là chưa đủ để tự thân hại người. Nó nhờ sức ông bà ta cộng thêm đầu óc ngu muội ham mê của cải mà hai người mới bị dụ, nó được thờ danh chính ngôn thuận suốt mấy năm như vậy đã gần như có vị thế rồi. Nên chúng ta cần nhanh chóng tẩu thoát trước khi quá muộn”. Ngần hấp tấp kể một lèo dài ngoằn, cả cậu hai đứng bên cạnh còn bị làm cho choáng váng đầu óc. Có điều cả ba người đều hiểu câu chuyện cho nên ai nấy đều có chút căng thẳng, đến việc tìm cậu cả Tinh Trường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391320/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.