Cô cầm chén thuốc lên từ từ đút cho cậu...
Đến đây cô mới thắc mắc tại sao cậu lại bị thương, bộ có người nào cả gan hại cả nhà họ Dạ này sao. Bộ mấy người đó không sợ họ bị bắt à, suy nghĩ mãi không ra. Linh Nhi mở lời nói trước.
"Cậu.. Không phải em muốn xen vào chuyện của cậu, nhưng mà... Sao cậu bị thương thế??".
Sau câu nói, sắc mặt của Cậu Hai có vẻ không muốn trả lời. Thôi vậy, Linh Nhi cũng không hỏi nữa. Cô đứng dậy, đặt chén thuốc lên bàn rồi định đi ra ngoài. Thấy vậy Cậu Hai liền gọi lại
''Nàng.. đi đâu vậy?? Khuya rồi, nếu nàng sợ phiền thì ta ra ngoài. Về phòng ta cũng được".
Cậu vừa nói vừa đặt tay lên vết thương
''À không.. Em ra ngoài hóng gió, đứng tí rồi em vào. Cậu cứ nghỉ ngơi đi, em không đi đâu xa đâu".
Nói rồi cô bước đi ra ngoài, bỏ lại cậu trong phòng một mình.
*Từ đây mình sẽ viết theo lối nhìn của Cậu Hai, tức ngôi thứ nhất á*
Tôi là Hoàng Minh, một người "đã" và "đang'' chết. Gia tộc của tôi có những cổ tục kì lạ đến bản thân tôi còn không hiểu tại sao. Tôi đã từng cố tìm hiểu chúng, ngăn cản chúng nhưng đều thất bại thảm hại. Mới đây tôi đã cưới về một cô vợ xinh đẹp. Ban đầu, tôi chưa từng nghĩ bản thân sẽ có những cảm xúc khác lạ với cô ấy. Nhưng mà.. Thôi vậy, tôi vẫn nên gạt bỏ những ý nghĩ ngu xuẩn này. Điều quan trọng là không thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391298/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.