Đúng thật mà không có đồ ăn này thì chắc cô chết mất.
Cô ngồi ăn xong rồi từ từ dọn dẹp, đứng dậy đi lại giường nằm. Tưởng là sẽ ngủ ngon lắm cơ mà cô vẫn chẳng sao yên giấc được. Dù sao thì cô cũng đang ở nhà chồng. Cô quyết định sẽ ra ngoài hóng gió, nói là tối thế thôi nhưng mà vẫn không quá trễ. Cô có thể ra ngoài được.
Thế là cô quyết định đứng dậy đi ra ngoài cùng theo đó là ôm thêm một chiếc chăn nhỏ để chùm người, dù sao thì cô nghĩ là Cậu Hai cũng sẽ không về. Từ phía phòng của cô mở cửa ra là một hành lang dài mon men theo phòng chính khi sáng. Phía ngược lại đi thêm một chút nữa thì đến chỗ ngủ của mấy người hầu ở nhà. Thật ra chỉ cần đi ra cửa sau gần phòng ngủ của người hầu là dẫn ngay ra ngoài sau.
Cô biết được cũng nhờ thấy Sen đi đường đó. Cô cũng bắt đầu cầm chiếc đèn dầu từ từ đi ra phía ngoài. Thật sự thì buổi tối ở căn nhà rộng như thế này thật sự rất đáng sợ, nó không có cảm giác ấm áp như ở nhà cô. Dù nhà nhỏ nhưng vẫn rất ấm, còn ở đây lại lạnh lẽo yên tĩnh một cách kì lạ.
Cô nuốt nước bọt cầm chặt chiếc đèn trong tay đi ra ngoài. Vừa mở cửa ra, gió từ ngoài ập vào trong như bão. Cô ôm chặt chiếc chăn rồi bước ra. Ở bên ngoài bầu không khí còn lạnh gấp mấy lần bên trong, mấy cái cây tre chen nhau mọc chung một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391296/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.