Ông Dương ngỡ ngàng, ông lập tức từ chối ngay mà không suy nghĩ. Dẫu sao con gái ông còn chưa bước ra đời, phong tục tập quán còn chưa hiểu rõ. Tại sao nhà họ Dạ lại hỏi cưới, trong lòng ông lúc này lòng cứ bồn chồn không yên.
''Không không, tôi không gả con gái. Các người tìm người khác đi, trong cái thôn này thiếu gì người đẹp đâu mà chọn con gái nhà tôi??'' Giọng ông run run mà nói lớn
Cô gái đó lắc đầu giải thích
''Không, ông bà không có ý ép. Chỉ là ba mươi lượng này là cho ông, mai ông bà qua bàn bạc. Ông đừng lo''. Nói rồi cô gái quay người rời đi, mặc cho ông kêu quay lại để trả tiền.
Hiện tại
Sau khi ông kể hết mọi chuyện, Linh Nhi dường như hiểu ra bản thân mình còn chút giá trị. Nếu như cô gả đi thì không chừng cha mẹ sẽ được sống sung sướng, an nhàn hết phần đời còn lại. Cô dẫu rất buồn nhưng cô cũng không kìm được mà lên tiếng
''Cha..Mẹ, con...con sẽ lấy. Dẫu sao chúng ta nợ nhà họ, con gả đi cho nhà họ Dạ cũng không mất mát gì. Nhà họ Dạ..con nghe nói rất giàu, không thiệt đâu mà..Con..'' Cô vừa nói vừa rưng rưng nước mắt, nhìn là biết cô tự ép buộc.
Mẹ cô khi nghe cô nói như vậy liền không chịu được mà bật khóc. Từng cơn nấc của bà làm lòng cô đau thắt. Cha cô thấy vậy liền lên tiếng khuyên ngăn
''Nhà ta dù nghèo nhưng không đến mức tự bán con gái mình, dù ta có chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391292/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.