Mặt trời chưa kịp mọc, tiếng gà gáy đã làm cho người dân ở vùng Thất Lý tỉnh giấc. Cái thôn Thất Lý này rất vắng, xa xa thì mới có vài căn nhà. Thêm những bụi tre cao vút cứ đung đưa nhẹ nhàng trong gió, làm buổi tối ở đây rất kinh dị. Rồi từng nhà từng người, đều tấp nập ra ngoài làm việc để kiếm miếng ăn. Nhà của Linh Nhi cũng vậy, cha cô phải ra ngoài từ sớm để lấy tiền nuôi cả gia đình. Vả lại cũng phải kiếm tiền để mà chữa bệnh cho mẹ Linh Nhi. Dạo gần đây bà bỗng đỗ bệnh, tiền trong nhà không có nên phải làm tận ba bốn công việc nhằm mưu sinh.
Ông ôm cái cuốc đất chuẩn bị ra ngoài, nhưng không quên quay đầu lại nhà gọi Linh Nhi dặn dò...
''Linh Nhi, cha phải ra ngoài rồi. Con ở nhà chăm sóc mẹ cho chu đáo, sẵn tiện nấu ít cháo đi. Ta đi làm về rồi sẽ mua ít thịt cho bà nó tẩm bổ..." Giọng nói run run của tuổi già làm cho Linh Nhi chạnh lòng.
Cô cười dịu dàng, gật đầu tỏ vẻ đã nhớ. Cô còn không quên lên tiếng nhắc nhở.
''Cha, người nhớ đừng làm quá sức. Con ở nhà may vá cũng góp được chút tiền...ích ra cũng giúp cha đỡ phần nào...''
Giọng nói nhẹ nhàng của Linh Nhi khiến cho ông nhẹ lòng, ông không ngờ có một ngày đứa con gái bé bỏng của ông trở thành người biết chăm lo lại còn hiểu chuyện như vậy.... Xong xuôi, ông gật đầu quay đi.
Linh Nhi đứng từ trong nhà, nhìn bóng lưng ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391291/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.