Phương Hồi nói đến khithực sự bước sang năm 2000 họ mới phát hiện ra rằng, cái gọi là thiên niên kỉmới cũng không có gì khác so với bình thường. Hạnh phúc vẫn cứ hạnh phúc, bấthạnh vẫn cứ bất hạnh. Môn học nào cần thi vẫn cứ phải thi, kì nghỉ cũng khôngvì thế mà được nghỉ thêm mấy ngày. Chính vì thế có thể thấy, những ngày thángcó ý nghĩa trọng đại đó đều là tự mình tưởng tượng ra, xét cho cùng ngày31-12-1999 chính là một lần quay rất bình thường của Trái đất, nếu không nhớthì rồi cũng sẽ trôi qua. Ví dụ Trần Tầm, chắc chắn đã quên ngày này từ lâu.
Tôi cười lắc đầu, khôngnói gì. Tôi đã phát hiện ra từ lâu rằng Phương Hồi luôn nhấn mạnh sự thờ ơ vàđãng trí của Trần Tầm, nhưng tôi biết chắc chắn trong lòng cô không nghĩ nhưvậy. Thực ra cô sợ Trần Tầm quên, sợ đến đoạn cuối cuộc tình này, chỉ còn mộtmình cô nhớ nhung, hoài niệm. Còn tôi cảm thấy Trần Tầm không bạc tình như vậy,tổng cộng cuộc đời hai mươi mấy năm, họ đã đồng hành với nhau hơn một nửa thờigian, nếu không giữ lại được chút gì, e rằng cũng có lỗi với những năm thángtuổi trẻ một đi không trở lại. Nếu cuộc đời con người không có gì để nghĩ,không có cố nhân để hoài niệm thì sống còn có nghĩa lí gì?
Tóm lại không muốn bịPhương Hồi lãng quên như vậy, cho dù chỉ là một khuôn mặt lờ mờ cũng được, tôicũng muốn để cô nhớ, có người đã từng chân thành ở bên cô ở một nơi rất xa xôi.
Phương Hồi ngồi đối diệnvới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194263/quyen-5-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.