Một ngày trong tháng 9-1999, Phương Hồi đã từng gặpmột cơn ác mộng.
Trong giấc mơ, cô đã quaytrở về trước cổng trường B, nói một cách chính xác hơn chính là quay lại cáingày mà Lí Hạ mất, ở đó có một đám đông, máu đỏ lai láng dưới đất, theo phảnxạ, cô định bỏ chạy, nhưng lại cảm thấy có lẽ phải quay lại nói gì với cậu ta.Và thế là cô liền lấy hết can đảm gạt đám đông đó ra, từ xa cô nhìn thấy ĐườngHải Băng đang ôm trong lòng một người, cậu ta nửa quỳ xuống dưới đất, trợn mắtnhìn cô. Phương Hồi vội vàng lắc đầu, nói lớn tớ không biết, cậu đừng trách tớ,tớ đến để gặp cậu ấy, gặp lần cuối cùng... Đường Hải Băng không nói gì, ngườibên cạnh Hải Băng khẽ động đậy, cố gắng nhấc đầu lên, trong giây lát Phương Hồisững sờ, người đó không phải là Lí Hạ, mà là Trần Tầm! Người Trần Tầm đầm đìamáu tươi!
Phương Hồi chạy đến nhưđiên, cô gào thét tên Trần Tầm, nắm chặt lấy tay cậu, định đỡ cậu dậy hết lầnnày đến lần khác, kéo vào lòng mình, nhưng đối phương lại không có phản ứng gì,một bầu không khí chết chóc bao trùm lấy họ. Hành động lôi kéo không đem lạikết quả gì này đột nhiên khiến cô nảy sinh cảm giác vô cùng hư vô, dường như cảthế giới chỉ có mỗi cô đang cố gắng hết sức bình sinh.
Lẽ nào không muốn cùngđứng dậy và chạy trốn hay sao? Cô ngẩng đầu lên một cách nghi hoặc.
Tuy nhiên cái mà cô nhìnthấy lại là một thi hài lạnh cóng của Lí Hạ, bàn tay cậu dính đầy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194255/quyen-5-chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.