Sau khi nghe Phương Hồikể chuyện xảy ra sau đó, tôi cũng thấy trách Trần Tầm. Tôi cảm thấy lúc đó nếuTrần Tầm không nói chuyện với Ngô Đình Đình thì hay biết bao, cậu ta đi làmngười tốt, còn Phương Hồi thì bị bỏ rơi một bên, sau đó mới xảy ra những chuyệnđó...
Hiện tại tôi nghĩ, có lẽlà do tôi muốn đóng vai của Trần Tầm nên mới nảy ra suy nghĩ ngây ngô đó. Vìđến tận sau này tôi mới hiểu ra được hai điều, thứ nhất, đây không phải là lầnđầu tiên, cũng không phải là lần cuối cùng Trần Tầm đi bên cạnh Ngô Đình Đìnhnhư vậy; thứ hai, giả dụ lúc đó cậu đi bên Phương Hồi, những chuyện cần xảy racũng sẽ vẫn xảy ra.
Trong lúc Trần Tầm đangan ủi Ngô Đình Đình thì Đường Hải Băng đã bước đến đi cạnh Phương Hồi. PhươngHồi liền co rúm người lại, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười với cậu ta.
Đường Hải Băng khôngcười, cậu cau mày, hỏi với vẻ ngại ngùng: “Cậu thích Trần Tầm không?”.
Phương Hồi sững người rồigật đầu.
“Giống như việc thích LíHạ ngày trước ư?” Lần này, Đường Hải Băng không hề có ý mỉa mai, nhưng PhươngHồi vẫn cảm thấy người mình run lên.
“Không... không phải”.Giọng cô có phần run rẩy, nhưng rất quả quyết.
“Không phải cũng khôngđược, cậu có hiểu không?”. Đường Hải Băng châm một điếu thuốc: “Tôi biết có lẽnhư thế sẽ không công bằng đối với cậu, nhưng thế gian này cậu không thể nhấnmạnh cái gọi là công bằng. Nếu công bằng thì việc gì Lí Hạ phải chết, nhưngthằng đâm cậu ấy hiện vẫn sống nhởn nhơ đó thôi. Trẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194252/quyen-4-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.