Bắt đầu từ đó, dần dầnbọn họ đã phát hiện ra khiếm khuyết của nhau. Nỗi sợ hãi mà vết rạn nứt nhỏ gâyra đã khiến họ phải âm thầm thỏa hiệp trong trạng thái thấp thỏm bất an, thậmchí hết sức nỗ lực để bù đắp. Tuy nhiên, tôi nghĩ có lẽ họ đã hơi mạnh tay vànon nớt, có lẽ số phận đã đùa cợt với họ. Tóm lại là dần dần họ càng đi càngcách xa nhau hơn mà không ai cảm nhận được điều đó.
Trần Tầm chở Phương Hồiđến công viên Địa Đàn, người đầm đìa mồ hôi, lưng áo ướt sũng. Đường Hải Băngvà mọi người đều đã đến, từ xa Tôn Đào vẫy tay gọi cậu. Có lẽ do quá căng thẳngnên khi nhảy xuống, quần Phương Hồi đã bị kẹt trên gác-ba- ga, hai đứa loạngchoạng, suýt nữa thi ngã.
“M.kiếp... ngớ ngẩnthật!”. Đường Hải Băng nheo mắt nói với vẻ không thèm chấp.
Dương Tình đứng bên cạnhphì cười, Ngô Đình Đình véo cô một cái rồi cười bước đến nói: “Sao vậy? Vừa đếnđã chào bọn này nhiệt liệt thế à?”.
“Đừng có thất đức thế! Vìsợ bọn cậu đợi lâu nên mới vội thế! Vừa nãy suýt nữa chân tớ còn bị chuộtrút!”. Trần Tầm cười nói: “Phương Hồi nhỉ?”.
Phương Hồi rụt rè bướcđến, đưa mắt nhìn một lượt, gật đầu coi như là chào mọi người.
“Lần trước đã biết nhaurồi, tớ không giới thiệu nữa nhé! Hôm nay cả nhóm chơi thật đã vào!”. Trần Tầmkéo Phương Hồi về phía mình, nhìn Đường Hải Băng nói: “Hải Băng, ông bảo hômnay đi ăn ở đâu? Chắc mọi người đã bàn với nhau cách chém tôi từ lâu rồi đúngkhông?”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194251/quyen-4-chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.