Sau khi ngồi nói chuynmột lúc lâu với Phương Hồi, tôi đã dễ phát hiện ra vẻ lóng ngóng và trong sángcủa cô ẩn sau vẻ lạnh lùng và nỗi cô đơn đó.
Hôm đó Phương Hồi kể chotôi nghe cái nắm tay đầu tiên của Trần Tầm và cô, hình như sợ tôi không hiểu,cô liền kéo tay tôi đặt vào lòng bàn tay cô, mười ngón tay đan vào nhau, nói:“Đó, như thế này này”.
Lúc làm động tác này, nétmặt Phương Hồi rất trong sáng, không hề tỏ ra ngượng ngùng hay có ý gì cả,giống như một bạn nhỏ đang rất chăm ch biểu diễn tiết mục chongười lớn xem. Bất giác tôi hơi nắm chặt tay lại. Nhiệt độ từ lòng bàn tay côtruyền sang khiến tôi mơ màng, một cô gái dịu dàng như vậy, tôi thực sự chỉmuốn nắm chặt tay và không bao giờ buông ra nữa.
Đúng lúc này, cửa phòngtôi đột ngột bị đẩy ra, Aiba dắt theo một cô gái khác vui vẻ xông vào, vừa đivừa gọi: “Trương Nam, anh có nhìn thấy Phương Hồi không! Em không mang chìakhóa!”.
Rồi Aiba đã nhanh chóngnhìn thấy chúng tôi và cả hai bàn tay chưa kịp buông ra đó, sau khi sững ngườitrong hai giây, Aiba liền quay ngay mặt đi, nói: “Gomennasai!”. Cô gái đi sauthì ra sức cúi người chào chúng tôi với vẻ mặt xin lỗi.
Phương Hồi giằng tay rakhỏi tay tôi, mặt đỏ bừng, ngồi thu lu trên ghế. Lòng bàn tay lạnh giá đột ngộtkhiến trái tim tôi như bị mất đi một miếng, tôi liền quay sang nói với Aiba:“Thôi đừng xài tiếng chim kêu đó nữa!”.
“Coi bộ dạng anh kìa!Phương Hồi, sao cậu lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194243/quyen-4-chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.