Mùa đông năm đó đến rấtsớm, qua hai ba đợt rét đã khiến học sinh cả trường đều phải mặc áo lông vũ,bên ngoài là quần áo đồng phục của trường, bên trong nhét áo len quần len, nhìnai cũng cồng kềnh. Hồi đó kiểu dáng quần áo đơn giản, cũng không có nhiềuthương hiệu như bây giờ để mua, về cơ bản mọi người đều mặc áo khoác kín cổ,nhiều nhất là màu đen và màu xám, nhìn từ xa như một vườn bóng tròn.
Chuẩn bị đến thi cuối kì,giáo viên các môn đều bắt đầu tra tấn học sinh, những kẻ bình thường không chămhọc cũng phải bận rộn với việc chép bài, làm đề cương, ôn tập... Trường họccũng giống như thời tiết, dần dần bước vào thời kì lạnh nhất.
Tuy nhiên, kể cả trongthời điểm căng thẳng như vậy, cũng vẫn có một số chuyện khiến tất cả mọi ngườiđều mong đợi, đó là năm mới.
Cuối tuần Lâm Gia Mạt hẹnPhương Hồi đi mua thiệp, lúc đầu Phương Hồi không định đi, một là vì từ trướcđến nay cô không có thói quen tặng và nhận thiệp, hai là bấm đầu ngón tay côcũng không thấy có mấy người bạn có thể tặng, nếu có tặng thì cũng chỉ là nhómbạn năm người bình thường vẫn chơi với nhau, cô nghĩ tặng mọi người mấy tấmthiệp đỏ in hình chữ Phúc mà cơ quan ba cô phát
Nhưng ý tưởng này củaPhương Hồi đã bị Lâm Gia Mạt quạt cho một trận: “Thế mà cậu cũng nghĩ ra đượcà! Định tống cái đó cho bọn tớ cho xong chuyện ư? Có phải loại thiệp mà ba cậuđược phát có in tên công ti trên đó không, bên trong còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194241/quyen-3-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.